Thư viết cho Sophie



(Thân tặng các cô em gái)




Sophie em,


Bây giờ thì chị tin chắc rằng em đang mỉm cười hạnh phúc trong vòng tay của anh chàng mà hằng bao lâu nay em vẫn tìm kiếm để đọc lá thư này của chị.


Chị còn nhớ em đã đau khổ biết bao nhiêu vào cái ngày mà người con trai em vẫn tưởng sẽ cùng em đi đến hết cuộc đời này thẳng thừng quay lưng khỏi cái níu tay yếu ớt của em trước lối vào khu nhà tập thể. Rồi cánh cửa phòng bị hắn ta đóng sầm mạnh đến mức mà vào ngày hôm sau bạn bè phải viện đến tay thợ sửa khóa vẫn thường ngồi cách đó hai dãy phố. Còn em của chị lúc đó đã suy sụp thế nào và gầy rộc đi thế nào, đã khóc đến sưng cả đôi mắt vốn lấp lánh như ánh sao ban đêm và nhất quyết cự tuyệt với phim tình cảm lãng mạn ra sao.


Chị còn nhớ em đã dành hàng tháng trời sau đó để ngóng theo bước chân hắn ta lộc cộc bước xuống cầu thang, lén hé cửa nhìn theo cái dáng đi vững chãi cùng cơ vai săn chắc của hắn ta, rồi khẽ kéo rèm ngắm nhìn cái trán vồ bướng bỉnh cùng đôi môi dày có nụ cười chết người của cái kẻ đang nháy mắt với các cô gái xinh đẹp vừa bước ra từ cửa hàng thời trang đối diện, trước khi khóa dây an toàn còn kịp nghiêng mình nhìn vào gương để vuốt lại nếp tóc.


Chị thậm chí còn nhớ rõ mồn một những đêm em bắt gặp hắn ta đang tán tỉnh những đứa con gái lả lơi trước cửa bãi đậu xe và sau đó đưa chúng nó về phòng, khi bước ngang qua chị em mình còn hồ hởi giới thiệu: “Đó là Sophie, cái đứa mà hôm trước anh kể cho các em nghe đấy” để rồi một tràng cười khả ố sẽ vang rền mãi đến tận cuối hành lang, trước khi bị nén lại bởi tiếng đánh sầm từ cái cửa phòng tội nghiệp đã vài lần thay khóa.


Sophie của chị những lúc như thế đã giận đến run người, tím tái mặt mũi và lao thẳng đến cửa phòng của hắn ta, bảo rằng quyết cho cái thằng đểu giả ấy một trận ra trò. Nhưng bất cứ lúc nào cánh cửa ọp ẹp mở ra, và ngay sau đó là gương mặt quyến rũ cùng nụ cười ấm áp của hắn ta xuất hiện thì em lại líu ríu không nói nên lời. Em bảo, vì em quá yêu anh ta cho nên không bao giờ có thể chiến thắng được những giây phút nhìn thấy người mình yêu. Thậm chí em chỉ muốn ngay lập tức được hai cánh tay rắn rỏi ấy ôm lấy, rồi áp chặt em vào lòng để em có thể hít lấy hít để mùi hương tỏa ra từ đôi môi quyến rũ của anh ta. Lúc ấy quả là tệ thật, Sophie của chị ơi!


Với chị thì mùa đông năm ấy qua đi cùng với tiếng khóc nấc nghẹn ngào mỗi đêm của em, đến mức mãi về sau này vào những khi lạnh giá nằm ngủ một mình thì chị lại thèm nghe tiếng em khóc. Rồi cả những hi vọng lúc tắt lúc sáng của em, giống hệt như cái bấc đèn cháy thiếu dầu những khi chị em mình đi cắm trại ở vùng nông thôn. Em cứ thấp thỏm kiểm tra thư điện tử, điện thoại, tin nhắn hằng ngày, giành phần lấy báo buổi sáng và ra hộp thư nhận bưu phẩm vì em không muốn mình bỏ lỡ bất cứ tín hiệu nào từ hắn ta…


Thế mà đã hết đông, hết xuân rồi đến hạ.


Chẳng mấy chốc em đã nhận ra rằng những quan tâm ân cần, những dịu ngọt nhẹ nhàng, những trìu mến lung linh ấy bây giờ không còn thuộc về em nữa. Lúc ấy chị nhớ Sophie đã tuyệt vọng đến mức nhìn em trở nên mong manh dễ vỡ hệt như tấm gương mỏng mà sáng nào chị em mình cũng thay phiên nhau cầm soi bầu ngực căng tròn trước khi thay đồ đi làm.


Vậy mà vào một ngày hè trời rực nắng, rực rỡ đến mức nắng ngập tràn và quyện rũ vào từng góc nhỏ của gian phòng rộng thênh thang mà chị em mình vẫn thường ở, hắn ta lại bước ra từ khung cảnh tuyệt vời ấy để đề nghị em quay lại. Nhìn ánh mắt em long lanh rồi thì những tia nước nóng hổi cứ chực trào ra mà thấy thương em xiết bao. Nhưng chị thì đã sắp đến mức phát nôn vì nghe những lời giả tạo du dương mà hắn ta đang rót vào tai em. Chị không thể tin được lại có hạng đàn ông dám đứng trước mặt người con gái đã bị mình ruồng bỏ để nói ra hai từ “quay lại”. Đứng bên em, ôm em vào lòng, rồi nghe tiếng em òa ra nức nở: “Tha cho tôi…” có khác nào nhìn cô bé ngây thơ trong sáng và tin vào phép màu nhiệm của tình yêu mà chị từng biết đang trút hơi thở cuối cùng trong đau đớn…


Thế mà bây giờ Sophie của chị đã rạng ngời tươi sáng lấp lánh gấp bao nhiêu lần những ngày mùa đông tăm tối đó. Chị biết mình rất may mắn vì có được cơ hội chứng kiến sự trở lại mạnh mẽ của em. Mỗi ngày qua đi trông thấy em dần thờ ơ với bước chân anh ta lộc cộc xuống cầu thang, không còn lén hé cửa nhìn theo dáng đi vững chãi cùng cơ vai săn chắc của anh ta, rồi chẳng buồn kéo rèm ngắm nhìn cái trán vồ bướng bỉnh cùng đôi môi dày có nụ cười chết người của cái kẻ đang nháy mắt với các cô gái xinh đẹp vừa bước ra từ cửa hàng thời trang đối diện, chị thấy lòng mình như trẻ lại vài tuổi.


Nhưng có lẽ cái câu nói mà em đã tô lên bệ cửa sổ, cắt thành chữ dán trước cửa phòng, thậm chí vẽ lên mấy cái cốc uống nước, đạp chỉ viền trên nón, thêu chữ trên túi xách và in màu dán khắp tường phòng, đến nỗi khiến cho cả bác bưu tá cũng phải gọi địa chỉ nhà của hai chị em mình là “phòng thất tình”, mới là thứ đáng để chị nhớ đến nhất mỗi khi nghĩ về sự quyết tâm trở lại của em:
“He left you because he’d never love you.”


Và diệu kỳ thay đó chính là thứ đã mang cho em chàng trai mà bây giờ đang nhìn em trìu mến khi em ngồi nũng nịu trong lòng để đọc thư của chị, để rồi lại phá ra cười vì không tin được là em đã có lúc “mềm nhũn” như thế trong khi vẫn luôn khoanh tay chống nạnh bắt nạt anh ấy. Phải rồi, điều diệu kỳ ấy xảy ra vào đúng một năm sau ngày em dọn ra riêng và chuyển đến một căn nhà có cửa phòng, bệ cửa sổ, ly tách và giấy dán tường ken đặc hàng chữ:
“She left you because she’d never love you.”


Sophie, chẳng phải chị đã luôn bảo em định mệnh là cây cầu mà em phải xây nên để đến được với một nửa của em hay sao? Trong trường hợp này, chị vẫn tin tên khốn mà em từng dây dưa đích thực là những viên đá cuối cùng để em có thể hoàn tất công việc còn đang dang dở của mình.


Chị mong là vào giây phút em đọc xong lá thư này thì em và anh ấy đã thay đổi toàn bộ đồ dùng và nội thất trong nhà sau khi hai đứa đi trăng mật. Chị chán phải nghĩ đến cảnh đi một quãng đường thật dài đến nhà em để rồi được tiếp đón bởi hàng chữ quen thuộc kia, vì chị có hẳn một phòng đầy chữ mà em để lại rồi cơ mà!


Yêu em rất nhiều.
Annie




Tái bút: Cánh cửa phòng của tên kia vừa qua đời chiều nay, chị nghĩ là hắn ta lại vừa giúp cô bé nào đấy hoàn thành những viên gạch cuối cùng của chiếc cầu tình yêu.

S1

1239960311-hr-1393


Sáng nay thc gic ht nhiên vài mnh ký c đt ngt quay tr li, rõ ràng mt cách khó tin. Mình viết ra đ sn cho b vi x ly’ đang thiếu RAM trm trng. S s có lúc vt quên thì tiếc nui….


Gn năm nay ngày nào mình cũng php phng theo nhp nước bin và sóng sánh vi cái hăng hăng khó t ca nhng b tường trng mut luôn dp dìu bóng người qua li. Mình vn hay nm trên chiếc ghế b cnh giường có hướng nhìn ra phía hành lang đông người đ ngm nghía nhng nhân dng ln lượt bước qua góc ca he hé. Lúc y th nào mình cũng quan sát màu áo ca h, ngóng theo bóng nh đang nht dn vì bước chân gp gáp hi h, và t chơi trò đoán mùi hương. Ri thi thong li phá ra cười vì nghĩ được nhng cái nhãn tên r t hm h cho tng mùi hương mt.


Trong căn phòng tranh sáng y, có khi mình th lèn tay khe kh dưới tm đm phng ca chiếc giường nh bên cnh và cm nhn hơi m đang lan ta trên bàn tay vì sc nóng ca nhp th phía trên. Đôi lúc còn mun rúc c đu vào đy vì cái m áp quyến rũ khó mà cưỡng li. Nhưng ln nào cũng thế, c va dùng dng được mt lúc thì mình li phi buông ra vì thoáng có tiếng th nhc phát ra t chiếc giường. Ngay lp tc phi tháo tay ra và rướn lên trên đ chnh li cái khóa van hình múi khế mng tang. Và cũng có lúc quá mi mê vi chiếc van mà loay hoay mãi mi sc nh ra nhp nước đã n đnh.


Có lúc t hi ti sao cùng mt thi đim, cùng mt hoàn cnh, cùng mt con người mà li có cm giác khác chng đến vy. Va nghĩ ra câu hi đã lp tc bt cười vì đng thi nhn ra mình ng ngn. Xong li thy khoan khoái và rt vui vì còn nghĩ ra được nhng th đơn gin đến mc y, nghĩa là chưa quá già ci so vi mt cây c th. Tc thì, li gin bn thân vì tr con ngc nghếch ri đâm ra nghi ng không biết mình đã ln hay chưa. Nhưng sau tt thy nhng cái phn bin đc thoi đó, mình v ra mt điu là rt nên suy nghĩ kiu dây nh đ nơron thn kinh có dp tương thích nhau.


Quay tr li vi khe ca, th tưởng tượng mình là mt trong nhng bóng áo kia. Chc mình s nht nht lm? Vì th nào cũng s có lúc thng tht do ht nhiên bt gp vài ánh mt t phía trong khe chĩa ra dò xét. Nhưng ch cn hít sâu, mình s đáp li bng tia nhìn m áp và trìu mến, đến ni đôi mt y bt ng lúng túng và quay đi hướng khác. Mà dù sao cũng ch là hình dung, vì mình s luôn ngi trên chiếc ghế b bên trong khe ca ngm nhìn tng bóng nh luôn m dn vì bước hi h gp gáp đy thôi. Mình nghin hình dung vì nó cho mình cm giác được hoán đi tâm hn vào mt nhân din khác. V chăng, vic y không h đau đn và gây hi cho ai.


Cho đến khi rúc tay tr li vào dưới tm đm m thì mình li phát hin ánh nng ht vào t ca s luôn t nhiên mt cách bt bình thường. Nghĩa là, có màu hn hoi nhưng xem chng đã b ướp lnh nên không còn cm thy sc nóng ta ra t đó. Màu nng ngon như màu mt ong còn sóng sánh trong cái chén men s thi xưa. Bt giác mình ước chi được nếm th v ca th hu hình mt cách tru tượng đó. Khi v giác được kích thích đến tt đ mà không được tha mãn thì nó d gây ra cơn nghin chết người, đến đ sau này gp ánh nng ht vào bt kỳ ô ca s nào mình cũng c nếm th xem v ca nó có ngon lành được như trong cái chén men s kia không. Ri tht vng.


Và cũng đến lúc mình phi xếp li cái ghế b, thôi không rúc tay dưới tm đm, thôi không nghch cái van múi khế, thôi không nhìn ra khe ca ngm nhân dng, thôi không chơi trò đoán mùi hương, và tiếc hùi hi vì không còn được nếm th mt nng ngt ngào kia na. Nhng xông xênh cũng va qua đi….


Khi bước ra khi khe ca, mình thoáng bun vì cht nhn ra mình va quyết đnh không bao gi quay tr li nơi đó, cho dù nhng th bên trong tht nh nhàng và gn như đã thành quen thuc. S ngt ngào toát ra t tt c nhng nếp quen y còn ám nh mình trong mt thi gian rt dài sau đó…


Dilemma

1236972655-hr-1374


Là thế này:

Đang chy xe thì gp nhau trên đường.


Có th ch cùng nhau đi được 500m thì mt người đã r hướng khác,

hoc đến cái ngã tư đèn xanh đèn đ trước mt mt trong hai người chuyn hướng vt nhanh,

hay là đến cái vòng xoay khác, ngã tư khác, con đường khác,

người ta cũng phi r thôi.


May mn thì đang đi gp cái đèn nhp nháy trong 50s,

còn kp nói thêm dăm câu my điu.

Xui thì tíc tc 15s là phi r ga vô s phóng tiếp,

còn chưa kp nói xong hai ch “đi nha”.



Hôm nào đy li phát hin ra có người đi cùng đường vi mình

vì nhà gn nhau:

chng đi chung v chung được

không dưng hai đa hai xe, li đón nhau?

Nhưng c thm cười:

a, cũng là chung hướng ch b à”


Mà ri có ln s đi chung v chung

đưa ai đó tn nhà

nhìn ai đó bước vào

buông li chào vi

nhon ming cười


Chao ơi,

s có người xao xuyến

vì nh quá vài ln đón đưa y.



Mà k ra chy xe li có nhiu cách,

mà trong đó có mt cách là thy ai đó mà v như không thy,

chung đường mà v như không chung,

vì người ta chng bao gi mun đi cùng vi người kia

vì người ta chng bao gi mun nhìn cùng hướng vi người kia


Kiu như thy xe hư thì lo co giò mà phóng đi cho nhanh đ không phi giúp:

không phi ngoái c nhìn li lo lng,

không phi ràng buc “cái tròng” vào cổ,

Lo cho thân mình lúc nào cũng d hơn?


Phi chăng mt mi quan h tht bi cũng ging mt ln có người chy xe vô tâm như thế?

………


VÀ AI XIẾT TAY EM

1236102589-sc-1352


“Nếu có bàn tay nào siết nhẹ, thì em đừng lẳng lặng để yên, rồi thôi, em nhé!”


Em sẽ không buông ra, nhưng thi thoảng sẽ có chút lỏng lơi.

Vì chỉ khi ấy em mới thấy nhớ một cái đan cài ngón tay, một cái siết khẽ vai gầy.

Để còn biết chốn quay về.


Em sẽ cố gắng thêm nhiều hôm nữa.

Cứ giữ nơi đó nhiều trong ngần đong đầy các ánh mắt tin tưởng dành cho riêng em nhé….


[cho sâu mập, cả nho sĩ và dzẹo nữa]


ĐƯỢC TẶNG YÊN BÌNH

1170624540-hr-534

“Em biết không, Yên Bình bản thân nó là một hình có thù có dạng đấy?”

Những chiều mưa em xòe tay gảy vài giọt lóc chóc bên hàng hiên, đó là Yên Bình của em.

Những trưa gắt gỏng om om hằn dấu lên đôi gót chân em đang tất tả chạy nắng, đó cũng có thể là Yên Bình của em.

Hoặc thoảng lúc em khẽ trở mình chuyển giấc vào khắc bình minh ngày rạng, đó là Yên Bình của em.

Thậm chí là tối lưng tròng quay quắt với dằn xé không tài nào nguôi ngoai, đó cũng là, một lần nữa, Yên Bình của em.

Sao cứ mãi né tránh sự thực là em vẫn đang Yên Bình quá đỗi so với nhiều nhiều người?

Chỉ vì quen nghĩ rằng không có sóng gió thì cuộc sống mới Yên Bình chăng. Hoặc giả đã quen với cảm giác trung tâm, nên đến lúc ngoài tầm kiểm soát thì luôn thành giông tố.

Yên Bình và Bình Yên khác chăng?

Đảo thứ tự, biết đâu chừng em vô tâm nên không thấy?

Hay vì quá nương nhờ vào cái hão huyền của một ngày được cho là tươi sáng và tốt đẹp phía trước nên đã quên đi rằng hiện tại thứ tự có lý lẽ của nó?

Em cần chút Yên Bình, chứ không phải lắm Bình Yên như em vẫn nghĩ.

Là “Yên Bình”, em nhé.

Đến bao giờ em tìm được Yên Bình cho mình, ta vẫn dang tay đón em với chút tựa nhẹ hằng muốn…

[đến bây giờ thì em đã can đảm đón nhận Yên Bình được trao...]

Hạn sử dụng của Tình Yêu

1169498052-hr-470


Ngày xa xưa hay đến tận bây giờ, Tình Yêu vốn được đóng gói sẵn trong những cái hộp thắt nơ xinh xinh trên thiên đường. Sau đó Tình Yêu mới được gửi xuống trần gian theo đường tàu lửa Giấc Mơ hay như hiện tại là bằng tàu cao tốc (nên mới sinh ra những “tình yêu sét đánh” )


Cách đóng hộp chẳng thay đổi là mấy, khác chăng chỉ là ngày xưa làm dạng thủ công. Hộp tình yêu làm ra ít nhưng cực kỳ chất lượng, còn bây giờ tất cả đều có máy làm thay, trách nhiệm của các thiên thần nhẹ nhàng hơn nên cũng hay lơ đễnh mà không xem xét kỹ các hộp Tình Yêu. Vì vậy mới có hộp nhạt phèo, hộp quá đậm đặc, thậm chí hộp không có gì…


Lại kể tiếp chuyện xưa.


Trong mẻ xuất xưởng những hộp Tình Yêu đầu tiên, khi các Thiên Thần mang đến hỏi Thượng Đế quyết định nên đóng hạn dùng mấy năm: một năm, hai năm hay mười năm, thì Thượng Đế đã mỉm cười đáp: “Các ngươi đừng in hạn sử dụng. Ta đã có chủ ý của ta.


Và các hộp Tình Yêu được ban phát xuống trần gian với hạn sử dụng không ghi chi cả. Ai nhận được nó, mở ra rồi thì không bao giờ còn giống như trước nữa. Nó làm người ta khóc, người ta cười, hạnh phúc và cả đau khổ, làm con người ta say đắm, ngất ngây như nếm mật ngọt, lại có khi ê chề, muốn quên đi tất cả.


Các đôi mới vừa yêu nhau rất nồng nàn, mãnh liệt. Nhưng sau một thời gian, tình cảm cứ như vơi dần.


Đàn ông thì cứ thắc mắc: “Ngày xưa cô ấy dịu dàng bao nhiêu, thì bây giờ ngoa ngoắt bấy nhiêu.


Phụ nữ cũng cảm thấy không hài lòng: Trước đây anh ấy rất tinh tế, còn hiện tại thì vô tâm lạ kỳ?


Thế là mọi người nháo nhào cả lên: “Hộp Tình Yêu hết hạn sử dụng rồi!

Rồi họ ngày đêm khẩn cầu xin được ban tặng hộp Tình Yêu mới. Có người được toại nguyện, có người chờ đợi mỏi mòn trong tuyệt vọng. Vì ai nhận được hộp Tình Yêu là một chuyện ngẫu nhiên, và tùy duyên mà thôi.


Các thiên thần nghe những lời van xin, cầu nguyện thống thiết ngày càng nhiều thì đâm ra mệt mỏi. Họ bèn kéo nhau đến gặp Thượng Đế xin người hãy in hạn sử dụng hộp Tình Yêu là một trăm năm để chẳng còn ai phải than thở vì Tình Yêu hết sớm quá nữa.


Thượng Đế nghe xong mỉm cười. Người lấy cho các thiên thần xem con dấu dùng để in hạn sử dụng của hộp Tình Yêu mà Người chưa bao giờ sử dụng: “Vô thời hạn“. Vâng, đúng là vô thời hạn. Tình yêu không có tuổi, không bị bào mòn, và cũng không bao giờ cạn kiệt hay ngừng thổn thức theo thời gian.


Các thiên thần càng thêm ngạc nhiên: “Nếu thế sao con người ta lại hết yêu nhau nhanh đến vậy?


Thượng Đế lại cười: “Hộp tình yêu không phải là hết hạn mà là bị họ làm hỏng mất rồi. Cái gì cũng phải đọc kỹ trước khi sử dụng. Tình yêu là vĩnh cửu, vô thời hạn. Nhưng cách yêu như thế nào để giữ được tình yêu đó là cả một vấn đề. Con người ta chỉ suốt ngày nói rằng yêu, yêu lắm, yêu mãi mãi. Nhưng họ không bao giờ chịu học “cách yêu thương một người” nên cuối cùng tự làm mất đi tình yêu của chính họ mà thôi.”


[Comment của em: Coi chừng hàng nhái, hàng giả ]


You really think YOU’RE SEXY ??

1230031978-hr-1331


Hôm nọ đi vẩn vơ thơ thẩn vô tình sưu tầm được cái này hay hay. Xin mạn phép tặng mọi người làm quà Xmas nha.


Cùng xem kết quả để biết mình có phải là người sexy nhất ko nhé! Em thì thấy nói về Geminian như em là hơi bị đúng ý


P/S: Mọi người nhớ cho em biết mức độ sexy của mình, đặc biệt là các anh giai nhé. Biết đâu lại có anh nào lọt vào “tầm ngắm” của em thì sao nhỉ



AQUARIUS: THE STRONGEST (Jan 20 – Feb 18)

Trustworthy. Sexy. PROFESSIONAL KISSERS. One of a kind. Loves being in long-term relationships. Extremely energetic and funny. Unpredictable. Will exceed your expectations. Loves music. Not a fighter, but will Knock the fuck out of you. THE BEST AND BIGGEST FREAK IN BED! Strong. Considered to be a “Spartan”. The most intelligent. Falls in love too easily. Doesn’t show it but is easy to hurt.



PISCES: THE PIECE OF ASS (Feb 19 – Mar 20)

Caring and kind. Smart. Center of attention. TOO SEXY. VERY HIGH SEX APPEAL. Has the last word. The best to find, hardest to keep. Fun to be around. Freak in the sheets. Extremely weird but in a good way. Super good in bed. Good sense of humor!!! Thoughtful. A partner for life. Always gets what he or she wants. Loves to joke. Very popular. Silly, Fun and Sweet.



ARIES: THE SEXIEST (Mar 21 – Apr 20)

Outgoing. Lovable. Spontaneous. Not one to fuck with. Erotic. Funny. Take you on trips to the moon in bed. EXCELLENT KISSER. EXTREMELY SEXY. Loves being in long relationships. Addictive. Loud. Best in bed.



TAURUS: THE SEX ADDICT (Apr 21 – May 20)

Aggressive. FREAK IN BED. Rare to find! Loves being in long relationships. Likes to give a good fight for what they want. Extremely outgoing. Sexy as… you know! Loves to help people in times of need. OUTSTANDING KISSER. Very funny. Awesome personality. Stubborn. Sexual as… Most caring person you will ever meet! One of a kind. Not one to fuck with. ARE THE MOST SEXIEST PEOPLE ON EARTH!



GEMINI: PASSIONATE (May 21 – Jun 21)

Nice. Love is one of a kind. Lover not a fighter, but will still Knock you the fuck out. Trustworthy. ALWAYS HAPPY. Loud. Talkative. Outgoing. VERY FORGIVING. HORNY. FREAK IN BED. Loves to make out. Has a beautiful smile. Generous. Strong. ULTRA SEXY. THE MOST IRRESISTIBLE.



CANCER: MOST AMAZING KISSER (Jun 22 – Jul 22)

VERY HIGH SEX APPEAL. GREAT IN BED!!! Love is one of a kind. Very romantic. Most caring person you will ever meet! Entirely creative. Extremely random and proud of it. FREAK IN BED. Spontaneous. Great telling stories. Not a Fighter, but will Knock your lights out if it comes down to it. Someone you should hold on to.



LEO: WILD IN BED (Jul 23 – Aug 23)

Great talker. SEXY AND PASSIONATE. Laid back. Knows how to have fun. Is really good at a lot. GREAT KISSER. Unpredictable. Outgoing. Down to earth. Loyal. Addictive. Attractive. Loud. Loves being in long relationships. Talkative. Not one to mess with. Rare to find. Great when found.



VIRGO: THE LOVER (Aug 24 – Sep 22)

Dominant in relationships. SEXY. Someone loves them right now. FREAK IN BED. Always wants the last word. Caring. Smart. Intellectual. Attractive. Loyal. Easy to talk to. Hard to forget. Love at first sight. Everything you ever wanted. Easy to please. The one and only. ULTIMATE SEXINESS. GREAT KISSER.



LIBRA: THE WITCH (Sep 23 – Oct 22)

Can be Mean sometimes, and will probably Knock your ass out, if crossed the wrong way!! EXTREMELY SEXY. Intelligent. Energetic. Predict future. Most erotic. FREAK IN BED. GREAT KISSER. Always get what they want. SEXY. Attractive. Easy going. Loves being in long relationships. Talkative. THE SEXIEST EVER… ROMANTIC. Caring.



SCORPIO: THE FREAK IN BED (Oct 23 – Nov 21)

Very pretty. VERY ROMANTIC. Nice to everyone they meet. Their love is one of a kind. Silly, Fun and Sweet. HAVE OWN UNIQUE SEXINESS. Most caring person you will ever meet! AMAZING IN BED!!! Not the kind of person you wanna fuck with… You might end up crying… THE MOST IRRESISTIBLE. Rare to find. Funny. Talkative. Erotic. Smart. Loves sports. Gets what he/she wants. Loves to be in a relationship.



SAGITTARIUS: THE SEXY ONE (Nov 22 – Dec 21)

Spontaneous. HORNY. FREAK IN BED. Great when found. Loves being in long relationships. The one. So much love to give. Not one to mess with. Very pretty. VERY ROMANTIC. Nice to everyone they meet. Their love is one of a kind. Silly, Fun and Sweet. Most caring person you will ever meet! Not the kind of person you wanna mess with. You might end up crying.



CAPRICORN: THE BEST IN BED (Dec 22 – Jan 19)

Loves being in long relationships. Great talker. Always love to bust. Nice. Sassy. Intelligent. SEXY. Predict future. IRRESISTIBLE. AWESOME KISSER. Gets what he/she wants. BY FAR THE BEST IN BED. VERY SEXY. Coolest. Loves to own Gemini’s in sports. Extremely fun. Loves to joke. LOVES TO BE YOUR FIRST. So you’ll never forget. Smart.


Jazz cho mỗi bình minh

1228472475-hr-1306


Một buổi sáng nọ, khi bạn thức dậy và nghĩ rằng bạn đang đi sai đường, rằng mình sẽ không bao giờ được hạnh phúc,…


Đừng quá chắc chắn về điều ấy!


Bởi, sống, nhiều lúc cũng như chơi một bản Jazz, luôn luôn có những đoạn ngẫu hứng bất chợt.


Và, bạn hãy nên luôn lạc quan đủ để kiếm tìm một cảm hứng mới, cho mình và cho những người thân yêu.



(accredited to Q’s post)


VietAbroader Conference 2008 – Passing of the Torch

1216826147-hr-1253


Though our conference Passing of the Torch was last successfully in Ha Noi and Ho Chi Minh City on 19-20 July with all efforts of VietAbroader organizing teams, it would be my great pleasure to dedicate this entry especially for my beloved PR Staff

It was such weird moments to have this kinda colleague like you guys I had spent all days and nights long to update information and talk about work, work, work stuffs only with sis Lien, Ha and Van Anh so that I can keep everything up. Sometimes I wonder whether we did feel tired or sleepy

It was such tiring moments to meet with strangers or crazy people, and stay up this late to argue and solve problems Although I feel disappointed somehow, my beloved Ha had great time talking to lift me up Sometimes I wonder how we can fall in love with each other that much quickly

It was also splendid moments to get through all the pros and cons, then be there in the conference eventually May I have another chance to put myself into hard pressure like this Sometimes I regret to take part in this conference. But if I didn’t do it, I would be more regretful to miss some kinda ride of my life

So, we us did finish just half of huge amount of work, bringing those stuffs up and contributing amazing accomplishments, not only to the applicants but the press and media also I strongly believe that we will keep our passion boom enough to have great many achievements in the future

Let’s get ready to follow all the rest up!

Let’s rock the VietAbroader St. sign!

Love all you guys


Kinda question?

1214228677-hr-1114


1. Có tồn tại cái gọi là “giúp đỡ vô điều kiện”?

Nếu có, sao người ta cứ cho đi với mong muốn được nhận lại?

Nếu ko, sao người ta cứ dùng cái nhãn ấy để biện minh cho mục đích của mình?


2. Có tồn tại cái gọi là “tự do”?

Nếu có, sao người ta cứ phải tranh đấu cho một ngày được tự quyết mọi thứ?

Nếu ko, sao người ta cứ nhắc đến nó trong nỗi ám ảnh khôn nguôi?


3. Có tồn tại cái gọi là “tình yêu đích thực”?

Nếu có, sao người ta cứ mãi cảm thấy khổ sở ngay cả khi điều kì diệu đó xảy đến?

Nếu ko, sao người ta cứ hoài tìm kiếm và rồi oán trách vì nó còn nơi nào xa xăm?


4. Có tồn tại cái gọi là “lý tưởng”?

Nếu có, sao người ta lại phải khóc khẽ khàng và làm theo hướng khác?

Nếu ko, sao người ta lại biến nó thành tôn chỉ đẹp nhất của mọi hành động?


………


Có. – hay – ko. có.

Những ám ảnh này bao giờ kết thúc?

Hả em.


Viết cho 2 con tóc đỏ

1211994641-hr-1082


Con mắm đỏ,


Tao với mày giờ tóc đều đỏ, vậy thôi gọi nhau là quỷ đỏ cho dzui.


Hôm nay tao với mày làm xong cái Hội thảo AP rồi đó, tin nổi không mày? Nhéo tao 1 cái đi, 1 cái mạnh vô cho tao tỉnh lại coi!


Không dám nghĩ tao với mày vẫn còn sống được sau bao nhiêu bữa lên trường ngồi đồng từ 10h sáng đến 6h chiều, cặm cụi coi sách vở, viết – vẽ – đọc liên tù tì, ý tưởng nảy ra bùm bụp, email tới lui xuôi ngược, điện thoại inh ỏi, chạy lăng xăng gặp người này người kia, ăn bờ ăn bụi, nốc café như 2 con nghiện, ngủ vật ngủ vờ mà còn nằm mớ thấy cái Hội thảo ám ảnh phất phơ. Khiếp!


1. Tao thật sự hạnh phúc vì tao với mày đã làm việc chung rất ăn rơ, rồi còn kiếm ra nhau, share được ý tưởng với cả dám “against” với “ai đó” và “ai ai đó”, thêm cả điệu đà chung nữa chứ, mặc dù tốn tiền thấy mồ. Con quỷ! Mày làm kiểm điểm để đầu giường cho tao!


2. Tao thật sự hạnh phúc vì tao với mày được nhận sự giúp đỡ của “Bố”, rồi còn “gài kèo” ổng được ly passiopuchino với cả hộp cơm. Suýt nữa tao bị nhét ngược lại tiền vào túi. Cũng may là nhanh chân lanh tay cương quyết dzọt lẹ, khà khà!


3. Tao thật sự hạnh phúc vì tao với mày đã bước vào Room 504, được nghe câu “Cái này mới nè!”, cả lời góp ý “Đi đúng hướng rồi!” với ánh mắt động viên của Mr. “ấy ấy” và lời khen ngợi cuối Hội thảo dành cho tất cả mọi người. Nhéo tao cái nữa đi mày!


4. Tao thật sự hạnh phúc vì tao với mày đã có cách chiến thắng đúng nhất! Mà phải kể đến giây phút “thần tượng” của mày nhắn tin giải thoát cho 2 đứa nữa chứ hehe! Mặc dù vậy, sau vụ này tao thấy 2 đứa mình giống y như đang luyện tập đàm phán vậy. Óe!


Thích nhất là cái đoạn này:


The greatest challenge here is the challenge of mechanism or the challenge of confidence?… We all know that until we trust each other, we will promote the process of building confidence.


As you see at the Confidence Diagram, we divide it into 3 levels: Mistrust, Credibility and Confidence. When you mistrust someone, you also raise the doubt. When you have a good will on someone; of course the level of doubt will decrease in half. Until you trust someone, I mean confidence; it remains no doubt in your feeling.


How we can do this? Is it utopian? As Eleanor Roosevelt says, “For it isn’t enough to talk about peace. One must believe in it. And it isn’t enough to believe in it. One must work at it”. The time for act is now.


Còn sót lại vụ án thằng Rùa, từ từ kéo nó lại hen. Tao “ghiền” nó lắm rồi hehehe.


Ờ mà, màu đỏ đối với tao là passion đó mày. Mặc dù tao không có ưa màu đỏ!


ASIAN vs WESTERN


Trước giờ quen thuộc với mấy thể loại so sánh “Hà Nội vs. Sài Gòn” roài Tự nhiên hum nay “rình” được cái article về Asian culture vs. Western culture thấy hay quá xá hế hế


Ta nói cái sự thể này là do bạn nào ý tên Liu Young – một nhân được sinh ra ở Trung Quốc roài sau đó có dịp thụ hưởng nền giáo dục Đức – design cái bụp vào một hôm đẹp giời đẹp đất


Mọi người cùng xem cho dzui hén!


* Note phát: Blue –> Westerner, Red –> Asian.


Opinion

image001


Way of Life

image002


Punctuality

image003


Contacts

image004


Anger

image005


Queue when Waiting

image006


Me (I)

image007


Sundays on the Road

image008


Perception of Each Other
image023


Things that are New

image022


The Child

image021


What’s Trendy

image020


The Boss

image019


Moods and Weather

image018


Shower Timing

image017


Elderly in Day to Day Life

image016


Transportation

image015


Three Meals a Day

image014


Handling of Problems

image013


Traveling

image012


Stomach Ache

image011


Hết roài


Coi tới đây có ai muốn modify thêm hông dzị hị hị


Say… I am happy

1200508316-hr-1037

Cám ơn mọi người


vì những điều tốt lành ấm áp,

sự chia sẻ một chiều hoặc hai chiều,

niềm hạnh phúc chung hay riêng,


vì giọt nước mắt đau đớn hoặc tức giận hoặc mãn nguyện hoặc cảm động,

lời quở trách mắng nhiếc,

trận tranh cãi nảy lửa,


vì chuyến xe từng-không-có và có mũ bảo hiểm cùng áo mưa với khẩu trang và khăn tay

cái bắt tay hợp tác muốn-hoặc-không

online chat chit đêm khuya để thấy lắm người cô đơn như mình


vì cái ôm siết ngọt ngào và trọn vẹn

căng thẳng điên cuồng với teamwork

“inbox full” vì không nỡ xóa bất cứ 1 tin nhắn nào


vì lúc thức trắng đêm download tài liệu

cái đứa cướp giật tiền một cách trắng trợn

cuộc điện thoại 2h sáng cười turtle cái-reply-ngớ-ngẩn-sến-sặc-sụa


vì đám cưới lấp lánh và re-đám cưới ấm nồng

thiệp giáng sinh tự gửi cho mình

lời hứa về nước đi chơi của bạn-bạn và bạn-chị


vì 13 cái e-card chưa mở

dây chuyền thiên thần

“học trò” ham chơi Thiên long bát bộ


vì plan-cái-bụp-rồi-vác-vali-đi-liền

tô mì quảng nghi ngút 11h đêm

sms nước mắt cho cái gối ôm


vì nắng-gió-biển-cỏ lau

2 đứa cháu mũm mĩm

hương lạnh của 7 năm chưa nếm


vì những thứ khác nữa…


cuộc sống đã cho cơ hội trải qua tất cả mùi vị, để biết thực sự đang sống, và sống hạnh phúc đến nhường nào…


—–


Bỗng dưng thích lời bài hát “Kỷ niệm” của Phạm Duy quá đỗi…


Cho tôi lại ngày nào

Trăng lên bằng ngọn cau

Me tôi ngồi khâu áo bên cây đèn dầu hao

Cha tôi ngồi xem báo

Phố xá vắng hiu hiu

Trong đêm mùa khô ráo tôi nghe tiếng còi tàu



Cho tôi lại chiều hè, tôi đi giữa đường quê

Hai bên là hương lúa, xa xa là ngọn tre

Thấp thoáng vài con nghé, tiếng nước dưới chân đê

Tôi mê trời mây tía không nghe mẹ gọi về


Cho tôi lại nhà trường bao nhiêu là người quen

Không ai thù ai oán

Ai cũng bảo tôi ngoan

Tôi yêu thầy tôi lắm

Nhớ tiếng nói vang vang

Tôi theo tà áo trắng cô em bạn cùng đường


Cho tôi lại một mùa mưa đêm buồn ngoại ô

Đêm đêm đèn trong ngõ soi sáng mảnh tim khô

Tôi mơ thành triệu phú cứu vớt gái bơ vơ

Tôi mơ thành thi sĩ đem thơ dệt mộng hờ


Cho tôi lại còn nhiều

Cho tôi lại tình yêu tôi không đòi khôn khéo

Tôi không đòi bao nhiêu

Cho tôi lòng non yếu dễ khóc dễ tin theo

Cho tôi thời niên thiếu

Cho tôi lại từ đầu


Cho đi lại từ đầu

Chưa đi vội về sau

Xin đi từ thơ ấu

Đi vui và bên nhau

Trong tim thì sôi máu, khóe mắt có trăng sao

Bông hoa cài trên áo, trên môi một nguyện cầu


Cho đi lại từ đầu chưa đi vội về sau

Cho đi lại từ đầu chưa đi vội về sau

Test choi ^^

1186388212-sc-967

1. Chữ viết của bạn thường nghiêng?

A: Về phía sau

B: Không nghiêng, thẳng đứng

C: Về phía trước


2. Các chữ cái trong mỗi từ bạn viết

A: Nối liền nhau, giữa các từ có khoảng trống rõ ràng

B: Nối một phần, phụ thuộc vào từng chữ cái

C: Không nối với nhau, rời rạc như chữ in


3. Giữa các từ, bạn để

A: Một khoảng trống rộng

B: Một khoảng trống hẹp

C: Chẳng có khoảng trống nào cả, bạn có nhấc bút lên đâu.


4. Các dòng chữ viết của bạn cách nhau như thế nào?

A: Cách rất xa nhau

B: Cách nhau đủ xa để các chữ giữa các hàng không tiếp xúc với nhau

C: Đủ gần để các chữ có đuôi như “y” hoặc “g” của dòng trên và các chữ có đầu như “h” hoặc “t” của dòng dưới đè lên nhau.


5. Bạn chọn màu mực nào (Nếu bạn sử dụng màu khác, bạn thích màu nào hơn trong ba màu sau đây)

A: Xanh đen

B: Đỏ

C: Xanh nhạt


6. Chữ viết của bạn được thể hiện như thế nào?

A: Mảnh, ngoằn nghèo

B: Đứng và đều

C: Đậm



PHÂN TÍCH


Câu 1

A: Bạn nhút nhát, hay ngượng ngùng và sợ phải thể hiện xúc cảm của bản thân, hay chần chừ lưỡng lự

B: Bạn là người rất đam mê gặp gỡ với mọi người

C: Về phía trước: bạn là người trầm lặng, ít nói và biết tự kiểm soát bản thân


Câu 2

A: Bạn là người cởi mở, thích trò chuyện và gặp gỡ người khác

B: Bạn là người nhút nhát, lý tưởng hóa, khó tạo lập được các mối quan hệ, đặc biệt là các mối quan hệ thân thiết

C: Bạn là người luôn suy nghĩ chín chắn trước khi hành động, thông minh và cẩn thận


Câu 3

A: Bạn là người dè dặt, thận trọng và sâu sắc

B: Bạn là người “hay chuyện”, thậm chí có lúc còn hơi lăng xăng, thích can thiệp vào việc của người khác

C: Bạn thiếu kiên nhẫn, hay nóng vội, tự tin, không quá dè dặt kín đáo, thích hành động


Câu 4

A: Bạn là người cô đơn, biệt lập, dè dặt, khép kín, khó gần

B: Bạn là người không kinh tế và nói nhiều

C: Bạn là người có đầu óc tổ chức tốt


Câu 5

A: Bạn làm việc theo lý lẽ, bảo thủ, có xu hướng chuộng những gì thuộc về truyền thống và quen thuộc

B: Bạn sống hướng đến tinh thần nhiều hơn vật chất, có cảm nhận sâu sắc về những vấn đề của người khác

C: Bạn mạng mẽ, nghị lực, nhiệt thành. Bạn thích hành động và có những phương pháp


Câu 6

A: Bạn là người nhạy cảm, tinh tế, khiêm tốn và duy tâm. Đôi lúc bạn cũng hơi cực đoan và khổ hạnh

B: Bạn là người có ý chí mạnh nhưng cứng rắn, không linh hoạt, bướng bỉnh nhưng mạnh mẽ

C: Bạn giàu năng lượng và hơi bốc đồng, có thể thích ứng với mọi hoàn cảnh


(Theo Dân trí)

juz [black] and [white]

1185652127-hr-922

Các bạn giống tôi ở điểm nào biết ko?

Chúng ta là những kẻ nói dối tệ nhất thế giới!


Khi mà bạn muốn mọi người đến bên cạnh bạn, vỗ về bạn, lắng nghe bạn

bạn giương cái bảng to “Tránh xa tôi ra”, “Leave me alone”

Thế mà khi người ta đến gần

bạn mở lòng thật rộng?

bạn thủ thỉ, thỏ thẻ?


Bạn thật sự mong muốn tâm sự và sẻ chia?


Khi mà bạn muốn người ta biết bạn ko ổn, ko bình thường

bạn xả hết mọi thứ vào blog

sau đó private nó, giương bảng “blog closed” hoặc để 1 cái blast đầy uẩn ức, tâm trạng

thổi vào blog bạn màu sắc đen tối nhất mà bạn cảm thấy

remove hết mọi người trong friendlist


Thế mà khi người ta hỏi bạn “ok chứ?”, bạn cười thản nhiên “ko sao”, “ko có gì”


Bạn ko thấy thật ra cái blog cũng chỉ là bạn?

bạn nhỏ bé và yếu ớt

bạn mỏng manh


Đến nỗi ko thấy rằng chung quy bạn đang trút mọi thứ ngược lên bản thân, và làm mình làm mẩy với chính bạn?


Khi mà bạn publicize cuộc sống của mình, bạn muốn mọi người chú ý

thế mà khi ai đó complain về bạn

à, cả đánh giá và định kiến

ko phải như bạn mong muốn


thì bạn than thở/ phê phán/ chê trách/ thậm chí là thách thức

“Hey, cuộc sống của tôi, tôi muốn làm gì thì làm”

“Này, dek biết gì thì đừng có mà đánh giá tôi”

“Tôi là tôi, lấy quyền cớ gì mà phán xét”


hoặc là blog bạn ko hay page views tăng vùn vụt theo ý bạn

bạn ngồi nghĩ ra đủ mọi thứ để có entry mới


từ cái hắt hơi sổ mũi

đến cái gót chân nứt

bê lên ấy


rồi send all “Vào comment cho tớ đi, entry mới kìa”


và buzz những người bạn trong list Y!M mà bạn chưa bao giờ thật sự quan tâm cuộc sống họ thế nào, tâm trạng họ ra sao

“Ấy, vào blog tớ comment nhé”


Ừ, đôi khi bạn tử tế hơn, trưởng giả hơn

bạn dám khẳng khái thừa nhận bạn suy sụp, bạn sụp đổ

rồi bạn cần vòng tay, ánh mắt, sự ấm áp

blog bạn ùn ùn comments


và thế là bạn hài lòng, bạn chỉ nhớ những ai comment


còn người quan tâm bạn lặng thầm, nghĩ đến bạn mỗi ngày, mơ cùng giấc mơ với bạn, sáng sáng nhìn thấy bạn ngồi trong lớp học bình thường, chạy như cuồng trên đường vì cái part-time job hay công việc riêng


thì người ta ko đáng để bạn nhớ đến


hoặc là bạn ngại mất thời gian để yêu thương

nên khi ai đó hỏi bạn 1 câu thật lòng hoặc xã giao

“Dạo này thế nào”


Bạn hì hụi type nguyên cái link vào blog bạn, hoặc vào hẳn blog và Ctrl-C với Ctrl-V cho người ta mấy cái entry mà bạn muốn người ta đọc nhất

sẽ bảo “xem blog đi khắc biết, trên blog update cả”


Cá tính chúng ta ngày một giống nhau hơn?


thì hoặc là ngoài đời ngổ ngáo – lên blog tâm trạng

thì hoặc bình thường vô tâm – lên blog sâu sắc

thì hoặc bình thường nhút nhát – lên blog sành điệu

thì hoặc là ti tỉ thứ như vậy


chung quy lại chúng ta là 2 màu: đen – trắng?

phủ nhận thế giới của chính mình

mong muốn tạo ra 1 chúng ta khác

chỉ là A và phủ định A


nhàn nhạt thế?


đời như phép toán?


vẻ ngoài của chúng ta cũng gần giống nhau vậy?


chỉ cần hô “Cười lên” là chúng ta có hàng trăm tấm ảnh mũi chun, môi mím, mắt chữ O xẹt lửa trước màu trắng của flash đèn ống kính


áo trái bí, giày búp bê, băng-đô cài hoa, trát vào 1 chút mascara, viền chì đen dưới mắt, quết thêm tí phấn

ra khối em kool, kute, mèo ngoan, chíp xinh, honey, ti tỉ các girly girls


cà-ra-vát carô, áo sơ mi lửng, quần hộp thụng, vác kiếng vuông, trang trí thêm 1 kiểu cười Hàn trên gương mặt xem chừng là manly

ra khối anh lãng tử, ngất ngây, xoay tít tít, lắm lắm manly men


sống và cái gương?


biết đâu cái-thằng-Tôi cũng thế mất rồi…???


hay tôi cũng mê làm VIP, làm hot blogger, suốt ngày ngồi nhà làm theme, trang trí blog thật kool trong thế giới ảo đến quên mất thế giới thật bên ngoài của tôi rồi nhỉ???


hay tôi cũng thích tụ nhóm đi chơi, chụp hình ở những plaza cửa kính sang trọng, xài N-series, sắm đồ hiệu đến quên mất là tôi ko còn thời gian đi mua cho ba mẹ tôi 1 món quà vào ngày sinh nhật của tôi, để cảm ơn ba mẹ vì đã cho tôi thấy thế giới này từng ngày chuyển động rồi nhỉ???


hay tôi quên mất là cho dù tôi chưa kiếm ra tiền hay 1 tháng cả chục ngàn dollars thì tôi cũng chỉ lo được cho tôi, chưa cho ba mẹ tôi biết mùi Sing, vị US, hương UK… như thế nào. Chẳng biết tôi có lần nào ngụy biện là mình chỉ mới đi tour trong nước, mua máy ảnh và mấy con xe ngon thôi mà, mình chưa đủ sức trả ơn ba mẹ và làm những việc có ích hơn cho xã hội không nhỉ???


hoặc là tôi than “khổ quá đi mất, suốt ngày tôi chỉ tranh thủ chút thời gian rảnh để theo dõi các motif phim truyện nước ngoài và nhạc nhẹ các nước, sao người lớn cứ mở miệng ra là mắng tôi vọng ngoại, ko yêu đất nước??? Chỉ là tôi chưa đủ sức giới thiệu làn nét, sắc diện của truyền thống dân tộc và kho tàng văn hóa dân gian đặc trưng ở từng vùng miền bằng tiếng anh thôi, cứ cho tôi du học xem, tôi sẽ nói tiếng anh vanh vách rồi về…. nghiên cứu tiếp nhé???” không nhỉ?


hay tôi lại điên tiết la hét “chết tiệt, sao người thế hệ trước cứ bảo tôi sống thực dụng, hưởng thụ, ko biết nghĩ về tương lai? Ko thấy tôi đang cắm đầu học để vào làm cho công ty nước ngoài à? Phải học giỏi mới được visa ở lại. rồi tôi mới kiếm được nhiều tiền và gửi về chứ? Và cả chuyện bạn tôi và tôi luôn mồm chửi rủa các ông lớn thì làm sao nào? Chúng tôi lớn rồi, chúng tôi biết đánh giá chứ…” mặc dù tôi và các bạn ấy cóc có cái gì ra hồn ngoài cái mồm đây nhỉ?


Tôi với các bạn có khác nhau lắm ko???

Chúng ta giống nhau???

Chúng ta là những kẻ dối trá trình độ dưới mức pro???


ĐỔI MỚI CÓ ĐỔI MÀU….

HÒA NHẬP CÓ HÒA TAN….


À, do tôi cả?

là nô lệ của thằng-blog này

tôi ko nhớ lúc trước: ko có blog thì tôi “sống” hơn


chết tiệt, tôi vứt hết thói quen viết nhật ký, viết thư


thằng-tôi-nô-lệ

lại sắp đẩy mình vào lối mòn: chờ comments

chửi và khen

ủng hộ và phản bác


hey, và tự tin người ta cười

mà có thể trong bụng “damn you”


sẽ cầu nguyện bằng con số….